Một triết gia người Đức, Schopenhauer đặt các khái niệm 'Ý chí' và 'Biểu tượng' làm trung tâm cho triết học của mình. Ông không dựa trên logic duy lý mà dựa trên một khao khát/ý chí sống mù quáng và đau đớn không thể thỏa mãn để giải thích sự tồn tại của vũ trụ. Triết lý bi quan của ông, vốn tìm cách thoát khỏi cuộc sống và đau khổ trong 'Niết bàn' hoặc chiêm nghiệm thẩm mỹ thuần túy, ban đầu là nơi trú ẩn cho Nietzsche, nhưng sau đó lại bị coi là một 'căn bệnh' mà Nietzsche đã chống lại.
Phát triển triết học của Kant, ông định nghĩa cõi tự vật (noumenal) là 'Ý chí'; bằng cách phản đối chủ nghĩa duy lý Đức cứng nhắc của thế kỷ 19 (Hegel, v.v.), ông đã tạo ra một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử tư tưởng.
Mặc dù văn bản không mô tả chi tiết ngoại hình, ông giữ vị thế của một đại diện cổ điển, trang nghiêm cho trường phái triết học Đức trầm mặc.
Richard Wagner
Nền tảng triết học chính đằng sau âm nhạc của Wagner.
Friedrich Nietzsche
Người thầy cũ, người từng nuôi dưỡng thiên tài triết học của ông thời kỳ đầu nhưng sau đó bị ông tuyên bố là 'bệnh hoạn/thù địch với sự sống'.