Một người hầu gốc Ả Rập trung thành và kỳ cựu, người đã chăm sóc Râkım khi cậu mồ côi năm lên một tuổi. Sau khi mẹ Râkım qua đời, bà dành cả cuộc đời để nuôi dạy Râkım nên người qua những công việc nặng nhọc như giặt giũ và dọn dẹp nhà cửa. Ngay cả khi Râkım trưởng thành và bắt đầu kiếm được tiền, bà vẫn nuông chiều và luôn giám sát việc nuôi dạy cậu. Khi Canan đến nhà, ban đầu bà muốn cô giúp việc nhà, nhưng cuối cùng lại yêu thương cô như con gái ruột. Trong suốt tiểu thuyết, bà là một người phụ nữ truyền thống, thuần khiết, nhân từ và thông minh, người nắm quyền điều hành căn nhà và được mọi người kính trọng như 'Mẹ' và 'Vú nuôi'.
Bà như một di sản từ cha của Râkım. Mẹ góa của Râkım đã hy sinh tất cả những gì bà có, và khi bà qua đời, Fedai Kalfa đảm nhận vai trò của cả cha lẫn mẹ; ngay cả khi được đề nghị trả tự do, bà cũng hoàn toàn vứt bỏ ý định đó để ở lại vì Râkım.
Một vú nuôi lớn tuổi, xuất hiện trong trang phục truyền thống, khuôn mặt đen sạm, được mô tả là người gốc Ả Rập, là hiện thân của lòng nhân từ.
Canan
Người bạn đồng hành đầy yêu thương, gia nhập gia đình sau này nhưng hoàn toàn xứng đáng với tình cảm của một người con.
Josephino
Vị khách vui tính mà ban đầu bà e dè, nhưng sau khi hiểu được tấm lòng thiện lương thì đã chấp nhận.
Râkım Efendi
Người con mà bà chăm sóc, nuôi dưỡng, vừa là chủ nhân vừa là đứa trẻ thân thương hơn cả mạng sống.