Ông sinh năm 1866 tại khu Eyüp của Istanbul, trong một gia đình buôn bán từ Uşak dời đến. Cha ông, Halil Efendi, buôn thảm; mẹ ông tên Behiye Hanım. Học xong trường làng ở Mercan, ông vào trường trung học quân sự tại Fatih. Cuộc chiến 1877-1878 làm lung lay việc buôn bán của gia đình, năm 1878 cả nhà chuyển về İzmir; ông học hết ở đó, rồi học tiếng Pháp tại trường Mekhitarist, và tiểu thuyết Pháp mở ra trước mắt ông. Ngoài hai mươi tuổi, vừa dạy tiếng Pháp ở İzmir vừa làm việc tại chi nhánh Ngân hàng Ottoman nơi đây, ông bắt đầu viết. Năm 1884 ông cùng bạn bè lập tạp chí Nevruz, năm 1886 cùng Tevfik Nevzat ra tờ Hizmet, nơi những tiểu thuyết đầu tay của ông đăng nhiều kỳ. Năm 1893 ông lên Istanbul, vào làm ở cơ quan độc quyền thuốc lá và ở lại đó mười sáu năm. Giọng riêng của mình, ông tìm được sau khi gia nhập nhóm Servet-i Fünun năm 1896. Trong Xanh và Đen, ông kể về một chàng trai mơ làm thi sĩ rồi nhìn hy vọng của mình tan rã; trong Tình yêu bị cấm đoán, về một đam mê siết chặt dần trong một dinh thự bên eo Bosphorus. Năm 1901, kiểm duyệt buộc tạp chí im tiếng và nhóm tan rã. Sau cách mạng lập hiến, ông giảng dạy ở Darülfünun, và từ 1909 đến 1912 làm chánh văn phòng cho Sultan Reşad. Những năm cuối ông sống ở Yeşilköy, viết hồi ký; năm 1937, việc người con trai Vedat tự sát ở Tirana đã quật ngã ông. Bằng câu văn dài, đan bện và vốn từ nặng, ông đem đến cho tiểu thuyết Thổ Nhĩ Kỳ một chiều sâu quan sát nội tâm mà nó chưa từng có, và dựng cốt truyện theo thước đo của tiểu thuyết phương Tây. Những năm cuối đời, chính ông giản lược ngôn ngữ trong sách mình cho lớp độc giả mới. Ông mất ngày 27 tháng 3 năm 1945 tại Yeşilköy.
Một trí thức cuối thời Ottoman và đầu thời Cộng hòa, cuối thế kỷ 19, mặc áo khoác frock hoặc vest với áo gile, dáng vẻ trang trọng, ria mép dày, phong cách cạo râu sạch sẽ điển hình của giới thượng lưu những năm 1920.