Tác giả · 1 tác phẩm
Oliver Napoleon Hill sinh ngày 26 tháng 10 năm 1883 trong một túp nhà gỗ chỉ có một buồng, gần Pound thuộc hạt Wise, bang Virginia. Đó là một góc nghèo của vùng Appalachia; cha ông, James, kiếm sống bằng nghề nha. Mẹ ông, Sarah, mất khi ông lên chín. Người vợ sau của cha, bà Martha, là một phụ nữ có học: bà cho đứa trẻ đến trường và đặt vào tay nó một chiếc máy chữ.
Mười ba tuổi, ông bắt đầu viết tin cho những tờ báo nhỏ của các thị trấn miền núi; về sau ông tự thừa nhận rằng vào những tuần vắng tin, ông bịa ra điều mình viết. Mười bảy tuổi ông học xong trung học, ghé qua một trường thương mại trong thời gian ngắn, rồi năm 1901 vào làm cho Rufus Ayers, luật sư kiêm chủ mỏ than. Các cơ nghiệp của ông, từ gỗ đến một trường dạy ô tô, lần lượt sụp đổ; năm 1908 ông chuyển về Washington, và tờ tạp chí ông lập năm 1919, Hill's Golden Rule, rốt cuộc mang lại cho ông độc giả.
Năm 1928, bộ tám tập Luật thành công ra đời, đem lại cho ông một quãng sung túc ngắn ngủi. Bước ngoặt thật sự đến giữa cuộc Đại suy thoái, với cuốn Nghĩ giàu, làm giàu in năm 1937. Ông dựng câu chuyện của mình trên lời khẳng định rằng năm 1908 Andrew Carnegie đã giao cho ông xây một triết lý về thành công; không một tài liệu nào xác nhận cuộc gặp ấy được tìm thấy. Sau năm 1952 ông giảng bài cùng W. Clement Stone, và năm 1963 lập quỹ mang tên mình.
Ông viết bằng những câu ngắn, giọng mệnh lệnh, với các công thức lặp đi lặp lại; từ đó dựng nên một thứ ngôn ngữ quy khát vọng, niềm tin và sự bền bỉ thành các bước đo đếm được. Phần lớn những câu chuyện gặp gỡ các nhà công nghiệp nổi tiếng tô điểm cho sách của ông không thể chứng thực, nhưng lối kể ấy đã thành khuôn mẫu cho dòng sách phát triển bản thân. Ông mất ngày 8 tháng 11 năm 1970 tại Greenville, bang Nam Carolina, thọ tám mươi bảy tuổi.
Hill viết bên trong một thói quen lâu đời của nước Mỹ, coi sự giàu có là chuyện tính cách: niềm tin của phong trào Tư tưởng Mới vào sức mạnh của tâm trí, những cẩm nang thành công của Orison Swett Marden và đạo đức lao động Tin Lành là nền đất của ông. Sau vụ sụp đổ năm 1929, hàng triệu độc giả mất việc tìm đến thứ ngôn ngữ xem cái nghèo như bệnh của tâm hồn chứ không phải của kinh tế. Cùng với Đắc nhân tâm của Dale Carnegie năm 1936, phát triển bản thân trở thành một dòng sách có thị trường riêng.