Mario Puzo sinh ngày 15 tháng Mười năm 1920 tại khu Hell's Kitchen ở New York, trong một gia đình người Ý di cư từ vùng Avellino. Cha ông là thợ đường ray xe lửa; khi Puzo mười hai tuổi, ông bị đưa vào bệnh viện với chẩn đoán tâm thần phân liệt. Mẹ ông, bà Maria, một mình nuôi bảy đứa con. Tuổi thơ nhà văn trôi qua trong khu di dân nghèo ấy, và sách là chỗ trú của ông. Trong Thế chiến thứ hai, ông phục vụ tại Đức cùng không lực Hoa Kỳ; trở về, ông học ở City College of New York. Truyện ngắn đầu tiên in năm 1950. Đấu trường tăm tối (1955) viết về nước Đức hậu chiến và Người hành hương may mắn (1964) lớn lên từ câu chuyện di dân của mẹ ông đều được khen nhưng hầu như không bán được. Ông sống bằng những truyện viết cho tạp chí đàn ông dưới một bút danh. Bốn mươi lăm tuổi, năm đứa con và một khoản nợ, ông thấy đã đến lúc, theo lời ông, phải trưởng thành và bán mình. Bố già ra mắt năm 1969, bán hơn chín triệu bản trong hai năm và trụ sáu mươi bảy tuần trên các bảng sách bán chạy. Hai bản phim đầu tiên, viết chung với Francis Ford Coppola, mang về cho ông hai giải Oscar; kịch bản Superman cũng là của ông. Puzo hay nói rằng ông chưa từng gặp một ông trùm mafia thật nào. Việc ông dựng tổ chức tội phạm như một gia đình, một trật tự của lòng trung thành và món nợ, đã thay đổi cách tiểu thuyết đại chúng Mỹ nhìn tội ác. Cuốn ông yêu nhất vẫn là Người hành hương may mắn, và ông tiếc vì nó bị Bố già che khuất. Sau Người Sicily và Ông trùm cuối cùng, ông qua đời vì suy tim ngày 2 tháng Bảy năm 1999 tại nhà riêng ở Long Island.
Giữa thế kỷ 20, Hoa Kỳ, vóc dáng đậm đà, hói đầu, đeo kính, ăn mặc trang trọng nhưng thoải mái theo phong cách những năm 1970.