Tác giả · 1 tác phẩm
Gustave Flaubert sinh ngày 12 tháng 12 năm 1821 tại Rouen. Cha ông, Achille-Cléophas Flaubert, là bác sĩ phẫu thuật trưởng của bệnh viện Hôtel-Dieu trong thành phố, và cả nhà sống trong căn hộ ngay bên trong bệnh viện; với cậu bé, bệnh tật và cái chết là phần bình thường của mỗi ngày. Ông đã viết từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.
Theo ý gia đình, ông học luật ở Paris, nhưng cơn co giật thần kinh năm 1844 — mà các thầy thuốc đương thời cho là động kinh — đã chấm dứt việc học. Ông lui về Croisset gần Rouen và sống nốt phần đời còn lại bên bàn viết. Năm 1849, ông đọc suốt bốn ngày Cám dỗ của thánh Antôn cho hai người bạn Louis Bouilhet và Maxime Du Camp nghe; phán quyết của họ là ném bản thảo vào lửa và đừng bao giờ nhắc tới nữa. Ngay sau đó ông cùng Du Camp lên đường đi một chuyến dài qua Ai Cập và Đông Địa Trung Hải.
Khi Bà Bovary đăng nhiều kỳ trên Revue de Paris năm 1856, viện công tố truy tố ông vì xúc phạm thuần phong mỹ tục; phiên toà mở tháng 1 năm 1857 và kết thúc bằng bản án tha bổng vào tháng 2, còn cuốn sách in ngay trong năm ấy trở thành sách bán chạy. Salammbô rồi Giáo dục tình cảm ra đời sau đó lại được đón nhận lạnh nhạt. Năm 1870 lính Phổ chiếm ngôi nhà của ông ở Croisset, năm 1872 mẹ ông qua đời, năm 1875 vụ phá sản giáng xuống gia đình cô cháu gái Caroline nuốt trọn gia sản của ông.
Ông đọc to từng câu và viết lại hàng tháng trời cho đến khi tìm ra đúng chữ, le mot juste; bằng cách lùi người kể chuyện lại và để giọng nhân vật thấm vào ngôi thứ ba, ông đã trao cho tiểu thuyết hiện đại một trong những công cụ nền tảng của nó. Ba truyện kể in năm 1877 đưa độc giả trở lại với ông; Zola và Maupassant xem ông là bậc thầy. Ông mất ở Croisset ngày 8 tháng 5 năm 1880 vì xuất huyết não, để lại Bouvard và Pécuchet dang dở.
Flaubert viết vào đúng ngưỡng khi nhiệt hứng lãng mạn đã cạn còn chủ nghĩa hiện thực vừa mới có tên. Ở nước Pháp đang công nghiệp hoá, tiểu thuyết đến với đông đảo người đọc qua các kỳ báo. Dưới sự kiểm duyệt của Đế chế thứ hai, cùng một công tố viên trong cùng một năm đã truy tố Bà Bovary và Những bông hoa Ác của Baudelaire vì vô luân. Người ta tranh cãi liệu nghệ thuật có nợ đạo đức điều gì hay không; bằng lối kể không đứng về phía nào và không phán xét, Flaubert dọn đường cho các nhà tự nhiên chủ nghĩa.