Tác giả · 1 tác phẩm
Peyami Safa sinh ngày 2 tháng Tư năm 1899 tại khu Gedikpaşa của Istanbul. Tên ông do nhà thơ Tevfik Fikret, bạn của cha ông, đặt cho. Cha ông, İsmail Safa, một nhà thơ thuộc nhóm Servet-i Fünun, qua đời ở Sivas, nơi chính quyền Abdülhamid II đày ông tới; khi ấy Peyami mới một tuổi rưỡi. Mẹ ông, bà Server Bedia, nuôi hai người con trai trong cảnh túng thiếu. Bệnh lao xương phát ở cánh tay phải năm ông chín tuổi khiến phần lớn tuổi thơ trôi qua trong hành lang bệnh viện; trường trung học Vefa mà ông vào năm 1910 cũng không học hết.
Ông tự học tiếp và tự mình đọc thông tiếng Pháp. Mười tám tuổi ông dạy học, những năm chiến tranh thì làm ở sở bưu chính. Loạt truyện đăng dưới tiêu đề Những câu chuyện của thế kỷ trên tờ Yirminci Asır, tờ báo ông làm cùng người anh İlhami, mang lại cho ông những độc giả đầu tiên. Sau đó ngòi bút trở thành kế sinh nhai trên các tờ Tercüman-ı Hakikat, Cumhuriyet, Tan; chính từ nhu cầu ấy mà ra đời những cuốn tiểu thuyết bình dân ký tên Server Bedi và loạt truyện Cingöz Recai.
Khu điều trị ngoại khoa số Chín (Dokuzuncu Hariciye Koğuşu), in năm 1930, biến nỗi đau của một tuổi thơ bệnh tật thành tiểu thuyết và trở thành bước ngoặt. Một năm sau, trong Fatih-Harbiye, ông cụ thể hóa căng thẳng Đông – Tây thành sự phân vân của một thiếu nữ kẹt giữa hai khu phố Istanbul. Những cuộc bút chiến gay gắt với Nâzım Hikmet, người từng viết chung với ông, đặt ông vào một chiến tuyến tư tưởng mà ông giữ đến cuối đời; năm 1953 ông lập tạp chí Türk Düşüncesi.
Ông viết liên tục bốn mươi ba năm. Ông đưa cùng lúc phân tích tâm lý, độc thoại nội tâm và tranh luận tư tưởng vào tiểu thuyết Thổ Nhĩ Kỳ, rồi đẩy xa hơn nữa trong Chiếc ghế bành của tiểu thư Noraliya và Chúng ta cô đơn. Ông không gượng dậy nổi sau cái chết của con trai Merve, mất khi đang tại ngũ; ông qua đời ở Istanbul ngày 15 tháng Sáu năm 1961 và được an táng ở Edirnekapı.
Safa viết trong vết nứt giữa sự sụp đổ của một đế chế và sự ra đời của một nền cộng hòa. Ông thuộc thế hệ ghép cuộc tranh luận Đông – Tây kéo dài từ thời Tanzimat vào phân tích tâm lý; bên cạnh tiểu thuyết xã hội của Halide Edib và Yakup Kadri, ông quay về đời sống bên trong của cá nhân. Khi các phe tư tưởng cứng lại sau thập niên 1930, ông giữ một đường lối duy linh, bảo thủ trước chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa cộng sản. Trong những năm cải cách chữ viết và ngôn ngữ, chuyên mục báo chí là diễn đàn không kém tiểu thuyết.