Tác giả · 2 tác phẩm
Reşat Nuri Güntekin sinh năm 1889 tại Üsküdar, phía châu Á của Istanbul. Cha ông, İbrahim Nuri Bey, là bác sĩ quân y; mẹ ông tên là Lütfiye Hanım. Cha liên tục đổi nhiệm sở, nên tuổi thơ ông cũng chuyển từ thành phố này sang thành phố khác: ông bắt đầu bậc tiểu học ở Üsküdar và học xong tại Çanakkale, rồi theo bậc trung học ở Çanakkale và İzmir. Năm 1912, ông tốt nghiệp khoa văn của Darülfünun Istanbul, nay là Đại học Istanbul.
Ông vào nghề dạy học bằng những giờ tiếng Pháp ở Bursa, sau đó dạy văn học và tập làm văn tại các trường ở Istanbul. Những bài phê bình và truyện ngắn ký bút danh trên các tạp chí đã đưa ông đến với văn chương. "Çalıkuşu" (Chim hồng tước) ban đầu được ông viết thành vở kịch mang tên "Cô gái Istanbul"; khi vở kịch không thể dựng lên sân khấu, ông chuyển nó thành tiểu thuyết. Đăng nhiều kỳ trên một tờ báo năm 1922, cuốn sách lập tức đưa tên tuổi ông đến với đông đảo người đọc.
Việc được bổ nhiệm làm thanh tra Bộ Giáo dục năm 1931 đã định hướng phần đời còn lại của ông; những thị trấn Anatolia mà ông rong ruổi suốt nhiều năm trở thành chất liệu cho cả "Ghi chép Anatolia" lẫn các tiểu thuyết. Trong "Lá rụng", in năm 1930, ông kể chuyện một gia đình công chức tan rã trước nếp sống đang đổi thay. Từ năm 1939 đến 1946, ông là dân biểu tỉnh Çanakkale, sau đó trở lại công việc thanh tra, và năm 1950 sang Paris với tư cách đại diện của Thổ Nhĩ Kỳ tại UNESCO.
Ông viết bằng thứ tiếng Thổ mộc mạc, gần với lời ăn tiếng nói hằng ngày. Ông tả người Anatolia từ bên trong chứ không phải từ xa, và đặt phê phán xã hội vào giữa một câu chuyện lay động lòng người; ông được xem là một trong những người mở cánh cửa tiểu thuyết Thổ Nhĩ Kỳ về phía tỉnh lẻ. Năm 1954 ông nghỉ hưu. Ông qua đời ngày 7 tháng 12 năm 1956 tại London, nơi ông sang chữa bệnh ung thư phổi, và được an táng tại nghĩa trang Karacaahmet ở Istanbul.
Güntekin viết ở nơi cuộc tìm kiếm một thứ ngôn ngữ giản dị của Văn học Dân tộc gặp gỡ chuyển động xã hội những năm đầu nền Cộng hòa. Ở một đất nước vừa ra khỏi chiến tranh và đang đi từ đế quốc sang quốc gia dân tộc, người ta tranh luận liệu văn chương có nên quay mặt từ Istanbul về phía Anatolia. Âu hóa đến đâu, vị trí của người phụ nữ ở chỗ nào, giáo dục ở tỉnh lẻ ra sao — đó là những câu hỏi lớn của thời ấy; tiểu thuyết của ông sinh ra từ chủ trương phải nhìn chúng bằng con mắt hiện thực và nói bằng thứ tiếng mà dân chúng vẫn dùng. Văn chương khi đó được coi là cách đất nước mới lập tự kể về mình.