Tác giả · 2 tác phẩm
Sabahattin Ali sinh ngày 25 tháng Hai năm 1907 tại thị trấn Eğridere gần Gümülcine, khi ấy còn là đất Ottoman, nay là Ardino thuộc Bulgaria. Cha ông, Selahattin, là sĩ quan; mẹ ông tên Hüsniye. Khi vùng Balkan mất đi, gia đình dời về Anatolia, và tuổi thơ ông trôi qua trong bóng của chiến tranh, những lần dời chỗ và cảnh túng thiếu. Ông vào trường sư phạm ở Balıkesir và học xong ở Istanbul năm 1926.
Sau một năm dạy học ở Yozgat, ông nhận học bổng nhà nước sang Đức và sống ở Potsdam từ 1928 đến 1930. Trở về, ông dạy tiếng Đức tại Aydın rồi Konya. Thơ và truyện ngắn đầu tay vừa xuất hiện trên các tạp chí thì năm 1932, một bài thơ khiến ông bị bắt; ông thụ án ở Konya và Sinop, được trả tự do theo lệnh ân xá năm 1933.
Ông định cư ở Ankara, làm việc tại Bộ Giáo dục và Nhạc viện Quốc gia, rồi lập gia đình năm 1935. Sau tập truyện Cối xay là các tiểu thuyết Yusuf làng Kuyucak (1937), Con quỷ trong ta (1940) và Madonna khoác áo lông thú (1943). Năm 1946, tờ báo trào phúng Markopaşa mà ông lập cùng Aziz Nesin và Rıfat Ilgaz gây tiếng vang lớn; tiếp đó là những lệnh đình bản, các vụ kiện và một lần tù nữa.
Ông viết về những thị trấn Anatolia, về những con người không thể tự vệ và về gương mặt thường ngày của quyền lực bằng thứ tiếng mộc mạc mà rắn rỏi; ngược lại, trong Madonna khoác áo lông thú, ông thử một giọng hướng vào bên trong, dễ vỡ. Bị từ chối hộ chiếu, ông tìm cách rời nước một cách bí mật và năm 1948 bị giết gần biên giới Bulgaria bởi Ali Ertekin, người lẽ ra đưa ông vượt biên. Nhiều tháng sau thi thể mới được tìm thấy; ông bốn mươi mốt tuổi. Nhiều năm về sau, Madonna khoác áo lông thú trở thành một trong những tiểu thuyết được đọc nhiều nhất ở Thổ Nhĩ Kỳ.
Sabahattin Ali viết trong những năm độc đảng của nền Cộng hòa Thổ Nhĩ Kỳ còn non trẻ, khi văn chương đang hào hứng khám phá Anatolia và người nông dân, còn chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa cho ra những tác phẩm đầu tiên bằng tiếng Thổ. Báo chí bị kiểm soát chặt, tư tưởng cánh tả bị truy tố. Thời kỳ đa đảng ngắn ngủi sau chiến tranh vừa mở chỗ cho báo trào phúng và đối lập, vừa mang tới sức ép mới. Giữa bầu không khí ấy, Ali chọn kể về đất nước bằng tiếng nói của người nghèo thay vì tiếng nói phát triển.